Terry Downes là nhà vô địch quyền anh hạng trung thế giới vào đầu những năm 1960. Cháu trai của ông, James McNicholas, là một nhà văn, diễn viên và nghệ sĩ hài với thành công lớn nhất là quảng cáo cho bánh quy TUC. “Ông ấy để lại những khoảng trống bí ẩn” McNicholas nói với chúng tôi – “ngay cả đối với một chú hề”. Nhưng McNicholas, một trong ba thành viên của nhóm hài kịch Beasts, đã tìm mọi cách để lấp đầy khoảng trống đó bằng một chương trình quý giá về cuộc đời của ông nội mình – và cuộc đấu tranh của McNicholas để đạt những kỳ vọng trong cuộc sống.
Mở đầu phỏng theo nhân vật của Ông nội Terry, khi McNicholas nói bằng giọng London và kể lại những ngày đầu trong sự nghiệp đấu quyền anh của ông mình. “Ông tôi như cá gặp nước” – tạm dừng – “ai thực sự giỏi đấm bốc” anh ấy nói, điều này mang đến sắc màu cho giọng kể chuyện. Nó chứa đầy những từ ngữ lỗi thời và những trò đùa ngớ ngẩn, nhưng đúng với tinh thần của một thanh niên London đang nỗ lực tìm kiếm thành công trong thể thao.
Những đoạn văn này được ghép nối với đoạn tự truyện của McNicholas, đối lập sự nghiệp nghệ thuật đang đi vào ngõ cụt, ông đã tìm vinh quang trên võ đài. Có một biểu đồ minh họa những thành công tương ứng của họ và hướng dẫn sẽ cơ bản, dễ hiểu về những quy ước nghiêm ngặt của phim quyền anh. Sau đó là câu chuyện về tuần trăng mật gần đây của McNicholas. Anh ta đi xem cá voi, bị say sóng, khi trở lại đất liền và không hồi phục. Và đột nhiên tiền cược của chương trình - giống như một cuộc cạnh tranh giải thưởng bước vào vòng cuối cùng - được nâng lên.
Ở những giai đoạn sau này, một buổi biểu diễn hấp dẫn nhưng chính thống sẽ trở thành một điều gì đó khá đặc biệt. Một trò đùa đáng yêu, được lặp đi lặp lại và đảo ngược, nói về say đòn làm nổi bật mối liên hệ giữa tình trạng thần kinh của McNicholas và sự nghiệp của Downes, khi người dẫn chương trình tồi tệ của chúng ta thấy mình đang chiến đấu, nói theo nghĩa bóng, vì mạng sống của mình.
Trong một chương trình có cấu trúc lôgic hơn Edinburgh Castle, McNicholas đã dựa trên những tình tiết trong phim quyền anh mà anh ấy đã liệt kê trước đó để đưa ra một kết luận “Float like a butterfly, sting like a bee” (Tạm dịch: Đấm đau như ong chích, né đòn như bướm vờn. Đó là một câu khá kinh diển để mô tả về người đàn ông kì diệu của làng quyền anh, Muhammad Ali). Downes đi khắp các tiểu bang để bảo vệ đại vô địch của mình; McNicholas đang sắp sụp đổ trước khi một lời nói giản dị nhưng sâu sắc từ bà ngoại đưa ra như lời cứu rỗi cuối cùng. Đó là thứ hay ho. Tôi bị cám dỗ chạy lên sân khấu và giơ cao nắm tay đeo găng của McNicholas. Chương trình của anh ấy như một cú knockout.