Lớp học vẽ cho người cao tuổi
Lớp học vẽ ký ức là một không gian bé nhỏ tọa lạc giữa trung tâm Hà Nội, nơi âm nhạc không lời vang lên, những người lớn tuổi tự tay vẽ những bức tranh tượng trưng về cuộc sống qua góc nhìn cá nhân của họ.
Chúng tôi ghé thăm lớp học này, nằm ẩn mình tại ngõ 121 phố Chùa Láng, quận Đống Đa, khoảng 3 giờ chiều, lúc bài vẽ tĩnh vật bằng màu nước của các học viên mới chỉ mới bắt đầu được khoảng 30 phút. Thầy giáo trẻ, có vẻ mới bước qua tuổi 30, đang giảng giải cặn kẽ về cấu trúc và sự phối màu cho các học viên. Quanh bàn chữ nhật, các học viên lớn tuổi đều tập trung lắng nghe, sau đó say sưa với bút, vẽ những đường nét đầu tiên trong không khí nhẹ nhàng của âm nhạc.
Trò chuyện cùng chúng tôi trong giờ nghỉ, một học viên vượt qua tuổi 60 chia sẻ rằng khi người ta biết bà tham gia lớp học vẽ, nhiều người đã thật sự ngạc nhiên. Bà cũng đã từng nghĩ rằng mình không thể vẽ. Ngày đầu tiên đến lớp, bà cảm thấy nhút nhát và e thẹn khi đứng trước tờ giấy trắng, bút, và gôm tẩy. Bà run lên, trải qua 15 phút mà không tạo ra một nét vẽ nào. Cho đến khi thầy giáo và các trợ giảng đến, ngồi bên cạnh, nói chuyện và động viên bà "sẽ làm được", bà mới dần lấy lại sự tự tin. Nhưng chỉ sau 3 buổi học, bà đã trở thành một trong những học viên nhiệt huyết nhất của lớp vẽ này.
Bà Nguyễn Kim Dung, 56 tuổi, nhà ở phố Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm, thổ lộ rằng bà đã ham mê vẽ từ khi còn trẻ, nhưng trong những năm trước đây, bà phải dành hết thời gian và công sức cho việc mưu sinh. Nay, khi có điều kiện hơn, bà tham gia lớp học vẽ để thỏa mãn niềm đam mê của mình. "Học vẽ mang lại niềm vui lớn cho tôi. Cuộc sống trở nên thú vị hơn. Tôi còn học vẽ để có thể dạy cháu ngoại. Con gái sắp sinh em bé rồi", bà Dung chia sẻ.
"Tôi thấy thật là vui"
Bà Lan (75 tuổi, nhà ở phố Vũ Trọng Phụng, quận Đống Đa) - người giảng viên đại học về hưu, chia sẻ về trải nghiệm của mình. Mỗi chiều thứ 5 hàng tuần, bà đón taxi từ nhà để đến phố Chùa Láng tham gia lớp học vẽ. "Học vẽ để tìm lại cảm hứng sống. Tôi nói văn vẻ thế thôi, chứ thời gian dành cho con cháu nhiều rồi, bây giờ tôi có được vài tiếng mỗi ngày sống cho mình, được làm điều mình thích. Đến đây được trò chuyện với mọi người, được hòa mình vào từng nét vẽ, tôi thấy thật là vui", bà Lan cho biết.
Nhiều học viên tham gia lớp học vẽ vì sự thúc đẩy từ con cháu, nhưng sau đó, họ trở nên hào hứng và tận hưởng quá trình học. Anh Lê Đăng Ninh, chủ xưởng vẽ Tí toáy Atelier, người sáng lập lớp học vẽ, kể về một trường hợp khi một cô gái đã đưa bố ngoài 60 tuổi đến đăng ký và "ép" ông theo học. "Ông bố đành miễn cưỡng ngồi nghe giảng, rồi cầm chì, pha màu. Thế nhưng vài buổi sau, bác ấy là học viên xuất sắc, hôm nào cũng đến lớp đúng giờ. Các buổi học, theo như bác ấy chia sẻ, là khoảng thời gian bác cảm thấy được thư giãn, rất thoải mái", anh Ninh nói.
"Người già ở các đô thị lớn như Hà Nội nhiều khi bị bỏ rơi trong chính nhà mình, hoặc họ cô đơn quá, hoặc quá bận bịu lo cơm nước, trông cháu chắt. Vậy thì họ giải trí bằng gì?. Chúng tôi mong muốn từ lớp học vẽ này, người lớn tuổi tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Họ vẽ cuộc sống bằng những gam màu của chính mình. Họ sống lại những ước mơ tuổi trẻ mà thời gian, cơm áo gạo tiền từng làm họ không với tới", anh Lê Đăng Ninh kể.