Trí tuệ thiên nhiên – Thích Nhất Hạnh trong Lá Thu: Sống, Chết, Tiếp tục
Với quan điểm mới được tìm thấy này, giờ đây tôi nhìn Mùa Thu với niềm vui thuần khiết. Biết các màu chuyển tiếp báo hiệu sự kết thúc của một chu kỳ và bắt đầu một chu kỳ khác. Trong khi những chiếc lá có thể tạm biệt cái cây, sự phân hủy của chúng sẽ tạo ra mảnh đất màu mỡ cho sự sống mới nảy mầm. Chỉ khi chết đi họ mới có thể nắm giữ những hạt giống tiềm năng cho sự sống mới nảy sinh.

Khi những chiếc lá rơi từ biệt cành cây thân thuộc như quê hương, chúng nhảy múa vui vẻ khi đáp xuống mặt đất, rung rinh, xoay tròn và cuộn xoáy trong không khí trung thu trong lành. Vào thời điểm này trong năm, tôi thường cảm thấy buồn bã khi nhìn cuộc đời tàn lụi trong mùa đông ảm đạm. Tán lá mục nát tan vào quên lãng và muông thú rút lui ngủ đông. Đó là cho đến khi tôi nghiên cứu sự chuyển đổi theo mùa của một cái cây và phát hiện ra chu kỳ chết và tái sinh liên tục của nó. Mỗi cái chết đều báo hiệu sự khởi đầu mới và đảm bảo sự sống sót của cái cây.

Với quan điểm mới được tìm thấy này, giờ đây tôi nhìn Mùa Thu với niềm vui thuần khiết. Biết các màu chuyển tiếp báo hiệu sự kết thúc của một chu kỳ và bắt đầu một chu kỳ khác. Trong khi những chiếc lá có thể tạm biệt cái cây, sự phân hủy của chúng sẽ tạo ra mảnh đất màu mỡ cho sự sống mới nảy mầm. Chỉ khi chết đi họ mới có thể nắm giữ những hạt giống tiềm năng cho sự sống mới nảy sinh.

Trong lúc tìm hiểu, tôi tình cờ đọc được đoạn văn Lá Thu đầy cảm động của Thích Nhất Hạnh; một trong những bậc thầy vĩ đại nhất còn sống của Phật giáo: một nhà thơ, một dịch giả và nhà hoạt động vì hòa bình. Những suy ngẫm của anh về Chiếc lá mùa thu khiến tôi kinh ngạc, nước mắt trào ra và trái tim tôi như mở rộng khi hiểu được sự hùng vĩ tuyệt đối của thiên nhiên và trí tuệ mà nó chứa đựng.

TRÍ TUỆ CỦA LÁ:

“Một ngày mùa thu, tôi đang ở trong công viên và nhìn thấy một chiếc lá rất nhỏ rất đẹp, nó có màu gần như đỏ. Nó gần như treo lơ lửng trên cành gần như sắp rơi xuống. Tôi đã dành một thời gian dài cho nó và hỏi chiếc lá một số câu hỏi. Tôi phát hiện ra chiếc lá từng là mẹ của cây.

Chúng ta thường nghĩ rằng cái cây là mẹ và những chiếc lá chỉ là con cái nhưng khi nhìn vào chiếc lá tôi thấy chiếc lá cũng là mẹ của cây. Nhựa mà rễ hút vào chỉ là nước và chất khoáng, không đủ nuôi cây nên cây phân phối nhựa vào lá, lá chuyển nhựa thô thành nhựa đặc nhờ sự trợ giúp của nắng, không khí và sau đó gửi nó trở lại cây để nuôi dưỡng. Vì thế lá cũng là mẹ của cây….

Tôi hỏi chiếc lá có sợ không vì đang là mùa thu và những chiếc lá khác đang rơi. Chiếc lá nói với tôi: “Không. Trong suốt mùa xuân và mùa hè tôi đã sống rất sống động. Tôi đã làm việc chăm chỉ và giúp nuôi dưỡng cái cây, và phần lớn tâm hồn tôi đều ở trong cái cây. TÔI KHÔNG GIỚI HẠN Bởi hình thức này. Tôi là cả cái cây, khi về đất tôi sẽ tiếp tục nuôi dưỡng cái cây. Khi tôi rời cành cây này và trôi xuống đất, tôi sẽ vẫy tay với cái cây và nói với cô ấy rằng ‘Tôi sẽ gặp lại bạn rất sớm….

Và một lúc sau tôi thấy chiếc lá rời cành trôi xuống tâm hồn nhảy múa vui tươi. Bởi vì khi nó nổi lên nó thấy mình đã ở trên cây rồi. Thật là hạnh phúc. Tôi có rất nhiều điều để học từ chiếc lá vì nó không hề sợ hãi – nó biết không gì có thể sinh ra và không gì có thể chết đi.” ~ Thích Nhất Hạnh

Trending Now
|
Trí tuệ thiên nhiên – Thích Nhất Hạnh trong Lá Thu: Sống, Chết, Tiếp tục
Với quan điểm mới được tìm thấy này, giờ đây tôi nhìn Mùa Thu với niềm vui thuần khiết. Biết các màu chuyển tiếp báo hiệu sự kết thúc của một chu kỳ và bắt đầu một chu kỳ khác. Trong khi những chiếc lá có thể tạm biệt cái cây, sự phân hủy của chúng sẽ tạo ra mảnh đất màu mỡ cho sự sống mới nảy mầm. Chỉ khi chết đi họ mới có thể nắm giữ những hạt giống tiềm năng cho sự sống mới nảy sinh.

Khi những chiếc lá rơi từ biệt cành cây thân thuộc như quê hương, chúng nhảy múa vui vẻ khi đáp xuống mặt đất, rung rinh, xoay tròn và cuộn xoáy trong không khí trung thu trong lành. Vào thời điểm này trong năm, tôi thường cảm thấy buồn bã khi nhìn cuộc đời tàn lụi trong mùa đông ảm đạm. Tán lá mục nát tan vào quên lãng và muông thú rút lui ngủ đông. Đó là cho đến khi tôi nghiên cứu sự chuyển đổi theo mùa của một cái cây và phát hiện ra chu kỳ chết và tái sinh liên tục của nó. Mỗi cái chết đều báo hiệu sự khởi đầu mới và đảm bảo sự sống sót của cái cây.

Với quan điểm mới được tìm thấy này, giờ đây tôi nhìn Mùa Thu với niềm vui thuần khiết. Biết các màu chuyển tiếp báo hiệu sự kết thúc của một chu kỳ và bắt đầu một chu kỳ khác. Trong khi những chiếc lá có thể tạm biệt cái cây, sự phân hủy của chúng sẽ tạo ra mảnh đất màu mỡ cho sự sống mới nảy mầm. Chỉ khi chết đi họ mới có thể nắm giữ những hạt giống tiềm năng cho sự sống mới nảy sinh.

Trong lúc tìm hiểu, tôi tình cờ đọc được đoạn văn Lá Thu đầy cảm động của Thích Nhất Hạnh; một trong những bậc thầy vĩ đại nhất còn sống của Phật giáo: một nhà thơ, một dịch giả và nhà hoạt động vì hòa bình. Những suy ngẫm của anh về Chiếc lá mùa thu khiến tôi kinh ngạc, nước mắt trào ra và trái tim tôi như mở rộng khi hiểu được sự hùng vĩ tuyệt đối của thiên nhiên và trí tuệ mà nó chứa đựng.

TRÍ TUỆ CỦA LÁ:

“Một ngày mùa thu, tôi đang ở trong công viên và nhìn thấy một chiếc lá rất nhỏ rất đẹp, nó có màu gần như đỏ. Nó gần như treo lơ lửng trên cành gần như sắp rơi xuống. Tôi đã dành một thời gian dài cho nó và hỏi chiếc lá một số câu hỏi. Tôi phát hiện ra chiếc lá từng là mẹ của cây.

Chúng ta thường nghĩ rằng cái cây là mẹ và những chiếc lá chỉ là con cái nhưng khi nhìn vào chiếc lá tôi thấy chiếc lá cũng là mẹ của cây. Nhựa mà rễ hút vào chỉ là nước và chất khoáng, không đủ nuôi cây nên cây phân phối nhựa vào lá, lá chuyển nhựa thô thành nhựa đặc nhờ sự trợ giúp của nắng, không khí và sau đó gửi nó trở lại cây để nuôi dưỡng. Vì thế lá cũng là mẹ của cây….

Tôi hỏi chiếc lá có sợ không vì đang là mùa thu và những chiếc lá khác đang rơi. Chiếc lá nói với tôi: “Không. Trong suốt mùa xuân và mùa hè tôi đã sống rất sống động. Tôi đã làm việc chăm chỉ và giúp nuôi dưỡng cái cây, và phần lớn tâm hồn tôi đều ở trong cái cây. TÔI KHÔNG GIỚI HẠN Bởi hình thức này. Tôi là cả cái cây, khi về đất tôi sẽ tiếp tục nuôi dưỡng cái cây. Khi tôi rời cành cây này và trôi xuống đất, tôi sẽ vẫy tay với cái cây và nói với cô ấy rằng ‘Tôi sẽ gặp lại bạn rất sớm….

Và một lúc sau tôi thấy chiếc lá rời cành trôi xuống tâm hồn nhảy múa vui tươi. Bởi vì khi nó nổi lên nó thấy mình đã ở trên cây rồi. Thật là hạnh phúc. Tôi có rất nhiều điều để học từ chiếc lá vì nó không hề sợ hãi – nó biết không gì có thể sinh ra và không gì có thể chết đi.” ~ Thích Nhất Hạnh

Trending Now